1. Washington, lúc còn trẻ, một hôm đẽo cây quý của cha trồng. Lúc cha của ông đang hầm hầm giận dữ, ông vẫn có đủ can đảm thú tội của mình, không sợ hình phạt gì cả. Cha thấy con như thế, đổi giận làm vui, ôm con vào lòng và nói: "tất cả sự sản của cha không bằng cái tính ngay thật của con". Thật vậy, cái tinh thần ấy làm cho ông sau này trở thành một bậc anh hùng tái thế.
2. Thôi Tử là quyền thần nước Tề, định giết vua Trang Công, bèn hội họp sĩ phu lại ăn thề. Ai nấy đều sợ, răm rắp vâng lời. Duy có Án Tử là nghiễm nhiên như không, nhất quyết không chịu thề.
Thôi Tử bảo Án Tử: "Ngươi nghe ta, ta lấy được nước thì ta chia cho một nửa. Nhược bằng không nghe, ta giết ngay lập tức."
Lúc ấy, bốn mặt quân lính hầm hầm những muốn đưa gươm giáo ra đâm chém Án Tử. Chết đến nơi mà Án Tử không biến sắc mặt. Ung dung nói rằng: "Lấy lợi mà nhử người ta, bảo người ta phản bội quân thượng là bất nhân. Lấy binh khí mà uy hiếp người ta, làm cho người ta mất chí khí là bất dũng. Giết thì giết, ta đây không theo việc nhà ngươi làm".
Thôi Tử nghe nói, không dám làm gì Án Tử. Án Tử đứng dậy, khoan thai bước ra.
3. Nước Lỗ có một cái đỉnh rất quí.
Nước Tề bắt phải đem dâng. Vua Lỗ tiếc lắm, cho làm một cái đỉnh giả đem sang.
Vua Tề bảo: "phải có Nhạc Chính Tử đem sang nói, ta mới tin"
Vua Lỗ cho gọi Nhạc Chính Tử đến, bảo đi.
Nhạc Chính Tử hỏi: "sao không đưa cái đỉnh thật?"
Vua Lỗ nói: "Ta quý nó lắm"
Nhạc Chính Tử thưa: "Nhà vua quí cái đỉnh ấy thế nào, tôi quí cái đức tính của tôi như thế"
Sau vua Lỗ phải đưa cái đỉnh thật, Nhạc Chính Tử mới chịu đi.
4. Gandhi - Tôi không bao giờ biết nói dối
Một hôm, Gandhi đi học về, lúc ấy ông còn nhỏ. Vì sợ bị quở trách, ông dối mẹ. Bị mẹ biết, bà nhất định không chịu ăn cơm. Ông khóc, lạy cầu khẩn mẹ ăn,nhưng bà cương quyết không chịu thay đổi ý kiến. Gandhi là người chí hiếu, khóc lóc xin mẹ nói cho rõ vì đâu mẹ giận. Bà nói: "Mẹ thà thấy con chết còn hơn thấy con nói dối. Vì nói dối là tỏ ra mình có một tâm hồn khiếp nhược. Có con như thế là một cái nhục cho mẹ.Mẹ không muốn sống nữa." Gandhi bèn cương quyết đứng lên, đi thẳng lại chỗ nấu ăn, lấy một cục lửa than để lên bàn tay và nói: "Con thề với mẹ, suốt đời con không bao giờ nói dối". Bà mẹ mừng quá, đứng dậy ôm con vào lòng và khóc "Được vậy, thời mẹ mới có đủ can đảm để sống nữa với con". Về sau Gandhi không bao giờ thất hứa với mẹ. Ông thường bảo với kẻ khác. "Cái vết trên bàn tay tôi đây là hình bóng mẹ tôi không bao giờ rời khỏi tôi. Đấy là vị thiên thần phò hộ tôi mãi ở trong vòng thành thực và danh dự.
Trích - Cái Dũng Của Thánh Nhân.
4. Gandhi - Tôi không bao giờ biết nói dối
Một hôm, Gandhi đi học về, lúc ấy ông còn nhỏ. Vì sợ bị quở trách, ông dối mẹ. Bị mẹ biết, bà nhất định không chịu ăn cơm. Ông khóc, lạy cầu khẩn mẹ ăn,nhưng bà cương quyết không chịu thay đổi ý kiến. Gandhi là người chí hiếu, khóc lóc xin mẹ nói cho rõ vì đâu mẹ giận. Bà nói: "Mẹ thà thấy con chết còn hơn thấy con nói dối. Vì nói dối là tỏ ra mình có một tâm hồn khiếp nhược. Có con như thế là một cái nhục cho mẹ.Mẹ không muốn sống nữa." Gandhi bèn cương quyết đứng lên, đi thẳng lại chỗ nấu ăn, lấy một cục lửa than để lên bàn tay và nói: "Con thề với mẹ, suốt đời con không bao giờ nói dối". Bà mẹ mừng quá, đứng dậy ôm con vào lòng và khóc "Được vậy, thời mẹ mới có đủ can đảm để sống nữa với con". Về sau Gandhi không bao giờ thất hứa với mẹ. Ông thường bảo với kẻ khác. "Cái vết trên bàn tay tôi đây là hình bóng mẹ tôi không bao giờ rời khỏi tôi. Đấy là vị thiên thần phò hộ tôi mãi ở trong vòng thành thực và danh dự.
Trích - Cái Dũng Của Thánh Nhân.
Sự Ngay Thật
Reviewed by Inner Leader
on
tháng 7 06, 2018
Rating:
Reviewed by Inner Leader
on
tháng 7 06, 2018
Rating:


